
Viên Mai 袁枚 (1716-1797) là thi nhân và tản văn gia đời Thanh, tự Tử Tài 子才, hiệu Giản Trai 簡齋, biệt hiệu Tuỳ Viên lão nhân 隨園老人, cuối đời còn có tự hiệu Thương sơn cư sĩ 倉山居士 (có nơi viết là 蒼山居士), người Tiền Đường (nay thuộc Hàng Châu, tỉnh Triết Giang, Trung Quốc). Ông là một thi nhân tiêu biểu đời Càn Long, Gia Khánh, cùng với Triệu Dực 趙翼, Tưởng Sĩ Thuyên 蔣士銓 được xưng là Càn Long tam đại gia. Ông đỗ tiến sĩ năm Càn Long thứ 4 (1739). Tác phẩm tiêu biểu của ông có Tuỳ Viên thi thoại 隨園詩話, Tiểu Thương Sơn phòng thi tập 小倉山房詩集.
Trong số những tác phẩm để đời của Viên Mai, có Tử bất ngữ 子不語 và Tục Tử bất ngữ 續子不語. Nếu Tử bất ngữ được coi là một trong những tác phẩm đặc sắc của dòng tiểu thuyết quái dị của văn học cổ Trung Quốc thì Tục Tử bất ngữ là những câu chuyện nối tiếp những câu chuyện còn dang dở của Tử bất ngữ. Xưa nay, Khổng Tử cho rằng không nên bàn luận về những chuyện yêu ma quỷ quái, bạo lực, phản loạn, thần thánh mà nên giữ hai chữ trung tín trong đạo làm người. Quỷ thần nên kính nhưng hãy tránh xa… Thế nhưng Viên Mai lại viết Tử bất ngữ, theo như dịch giả Cao Tự Thanh cho biết là “xuất phát từ ý hướng nói những điều Khổng Tử không nói”. Tập sách đã phản ánh đúng thực trạng xã hội quan liêu và cuộc sống của con người thời đó. Không những thế, Tục Tử bất ngữ, khi nối tiếp Tử bất ngữ đã nối tiếp những giá trị mới ẩn sau những mẫu chuyện nhỏ nhắn, ngắn gọn, là hậu duệ của Liêu trai chí dị (Bồ Tùng Linh) mượn chuyện ma quỷ để nói chuyện người. Nếu ngẫm kĩ thì đây không chỉ là những mẫu chuyện vụn vặt mà còn chứa đựng những giá trị nhân văn sâu sắc. Dưới đây là một số câu chuyện được dịch lấy từ Tục Tử bất ngữ.

照心袍 (Chiếu tâm bào – Túi chiếu rọi tâm can)

Nguyên văn: 錢塘錢蔭庭云:曾從天津買舟回杭,同舟楊姓者,無錫秀才,日坐舟中,默默罕言。錢因其木訥,亦不與共談。一日偶言因果,錢甚不信,楊因極言其有,且云一月內有數夜往陰間公差,專司鉤取人命之事,皆以一紙票注其人名。若有一命之榮及侯王將相,必加一硃印,如人間官府牌票。其印文彷彿官印篆法,但不識其為何字。閻王訊問陽間善惡,先用一袍罩人身上,如人間一口鐘之樣。人著此衣,在生曖昧虧心之事不覺自吐。陰間待人極寬,人在陽間有一惡念,若復有一善念,即將前惡念銷去。司此印者,前明於忠肅公掌之,至今尚未遷去。
Phiên âm: Tiền Đường Tiền Ấm Đình vân: Tằng tòng Thiên Tân mãi chu hồi Hàng, đồng chu Dương tính giả, Vô Tích tú tài, nhật tọa chu trung, mặc mặc hãn ngôn. Tiền nhân kỳ mộc nột, diệc bất dữ cộng đàm. Nhất nhật ngẫu ngôn nhân quả, Tiền thậm bất tín, Dương nhân cực ngôn kì hữu, thả vân nhất nhật nội hữu sổ dạ trú âm gian công sai, chuyên ti câu thủ nhân mệnh chi sự, giai dĩ nhất chỉ phiếu chú kỳ nhân danh. Nhược hữu nhất mệnh chi vinh cập hầu vương tương tướng, tất gia nhất chu ấn, như nhân gian quan phủ bài phiếu. Kỳ ấn văn phảng phất quan ấn triện pháp, đãn bất thức kỳ vi hà tự. Diêm Vương tấn vấn dương gian thiện ác, tiên dụng nhất bào tráo nhân thân thượng, như nhân gian nhất khẩu chung chi dạng. Nhân trước thử y, tại sinh ái muội khuy tâm chi sự bất giác tự thổ. Âm gian đãi nhân cực khoan, nhân tại dương gian hữu nhất ác niệm, nhược phục hữu nhất thiện niệm, tức tương tiền ác niệm tiêu khứ. Ti thử ấn giả, tiền minh ư trung túc công chưởng chi, chí kim thượng vị quyển khứ”.
Dịch nghĩa: Tiền Ấm Đình ở Tiền Đường nói (với tôi) rằng: (Y) Từng từ Thiên Tân mua thuyền về châu Hàng, cùng thuyền có người họ Dương, là tú tài ở Vô Tích, ngày thì ngồi trong thuyền, im ắng ít nói. Tiền cho hắn đần độn chậm chạp, nên cũng không cùng hắn chuyện trò đàm đạo. Một ngày nọ (người họ Dương) ngẫu nhiên bàn chuyện nhân quả, Tiền thực không tin, người họ Dương nhân đó cực lực nói rằng thực có chuyện đó, lại cho rằng trong một tháng sẽ có vài vị phán quan từ cõi âm vi hành trong đêm, (là chức quan) chuyên chuyện bắt trói mạng người, (trong tay họ) đều có một tờ giấy mỏng có tên người trong đó. Ví như có một mạng người, từ vinh quý hiển hách đến vương hầu khanh tướng, ắt được thêm vào một ấn mực chu sa, giống như lệnh bài của quan phủ trên dương gian vậy. Văn tự trên ấn đó phảng phất (bút pháp) ấn triện dùng cho quan lại, nhưng không rõ đó là chữ nào. Diêm Vương (khi nhận nhiệm vụ) tra vấn thiện ác trong cõi dương gian, trước tiên dùng tấm áo có làn bọc ngoài khoác lên thân người, giống như hình dạng cái miệng chuông trong cõi nhân hoàn vậy. Người mặc chiếc áo này, những chuyện (thiện ác) hư nhược hồ đồ khi sống bất giác tự thốt ra hết thảy. Cõi âm đối với người cực kỳ ung dung, cởi mở, con người trong cõi nhân trần có niệm ác, ví như lại có một niệm thiện, tức niệm ác trước thảy được tiêu trừ. Vị quan chuyên quản việc ấy, trước đời Minh do những bậc cần kiệm liêm chính nắm giữ, đến nay vẫn chưa thấy có sự dời đổi nào cả.
犼 (Hống)

Nguyên văn: 常州蔣明府言:佛所騎之獅、象,人所知也;佛所騎之犼,人所不知,犼乃僵屍所變。有某夜行,見屍啟棺而出,某知是僵屍,俟其出,取瓦石填滿其棺,而己登農家樓上觀之。將至四更,屍大踏步歸,手若有所抱持之物。到棺前,不得入,張目怒視,其光睒睒。見樓上有人,遂來尋求。苦腿硬如枯木,不能登梯,怒而去梯。某懼不得下,乃攀樹枝夤緣而墜。僵屍知而逐之。某窘急,幸平生善泅,心揣屍不能入水,遂渡水而立。屍果躑躅良久,作怪聲哀號,三躍三跳,化作獸形而去。地下遺物是一孩子屍,被其咀嚼只存半體,血已全枯。或曰:屍初變旱魃,再變即為犼。犼有神通,口吐煙火,能與龍鬥,故佛騎以鎮壓之。
Phiên âm: Thường Châu Tưởng Minh Phủ ngôn: Phật sở kị chi sư, tượng, nhân sở tri dã; Phật sở kị chi hống, nhân sở bất tri, hống nãi cương thi sở biến. Hữu mỗ dạ hành, kiến thi khải quan nhi xuất, mỗ tri thị cương thi, sĩ kì xuất, thủ ngõa thạch điền mãn kỳ quan, nhi dĩ đăng nông gia lâu thượng quan chi. Tương chí tứ canh, thi đại đạp bộ quy, thủ nhược hữu sở bão trì chi vật. Đáo quan tiền, bất đắc nhập, trương mục nộ thị, kỳ quang thiểm thiểm. Kiến lâu thượng hữu nhân, toại lai tầm cứu. Khổ thối ngạnh như khô mộc, bất năng đăng thê, nộ nhi khứ thê. Mỗ cụ bất đắc hạ, nãi phàn thụ chi di duyên nhi trụy. Cương thi tri nhi trục chi. Mỗ quẫn cấp, hạnh bình sinh thiện tù, tâm sủy thi bất năng nhập thủy, toại độ thủy nhi lập. Thi quả trịch trục lương cửu, tác quái thanh ai hiệu, tam dược tam khiêu, hòa tác thú hình nhi khứ. Địa hạ di vật thị nhất hài tử thi, bị kỳ trớ tước chỉ tồn bán thể, huyết dĩ toàn khô. Hoặc viết: Thi sơ biến hạn bạt, tái biến tức vi hống. Hống hữu thần thông, khẩu thổ yên hỏa, năng dữ long đấu, cố phật kị dĩ trấn yểm chi.
Dịch nghĩa: Tưởng Minh Phủ ở Thường Châu có nói rằng: Sư tử, Đại tượng, những loài mà đức phật thường cưỡi, là những thứ mà người đã biết vậy; còn Hống, giống vật mà đức phật cưỡi, là thứ loài người chưa biết, Hống là loài do cương thi biến thành vậy. Có một người đi đêm, thấy cương thi mở nắp quan tài mà nhảy ra, người ấy biết đó là cương thi, y bèn chờ nó ra ngoài, lấy đá ngói lấp đầy cỗ quan tài, và rồi lên trên chòi rẫy của người làm nông đứng mà quan sát. Gần đến canh tư, cương thi giẫm xéo một khoảnh lớn (lấy đà) bước trở về, trên tay giống như đang ôm lấy một vật nào đó. Đến trước cỗ quan tài, mà vào không được, giương mắt lên trông giận dữ, ánh sáng long lanh sòng sọc. Thấy phía trên chòi các có người đứng, bèn quay đến tìm. Khổ nỗi chân cứng như gỗ mục, không thể leo lên thang được, tức giận mà đập phá thang gác. Người đó sợ đến nỗi không bước xuống được, bèn vin vào cành cây, tựa vào mà nhảy xuống. Cương thi biết được mà đuổi theo y. Người ấy trong lúc quẫn bách, may sao bình sinh giỏi bơi giỏi lặn, trong lòng đinh ninh cương thi không thể xuống nước, mới bèn nhảy xuống ngụp lặn qua sông mà đến bờ kia. Cương thi quả nhiên trù trừ một hồi lâu, thét một thét lớn trông chừng ai oán, nhảy lên ba lần, chợt hóa thành hình dạng con thú mà bỏ đi. Vật bỏ sót ở dưới đất là thây của một đứa trẻ, bị nhấm nhai đến nửa thân người, máu đã khô hoàn toàn. Có người nói rằng: Thi lúc đầu biến thành thần hạn hán, biến một lần nữa tức là Hống. Hống có thần thông, miệng thét ra lửa, có thể đấu chọi với rồng, cho nên đức phật cưỡi nó hầu trấn yểm nó vậy.
僵屍食人血 (Cương thi thực nhân huyết – Cương thi hút máu người)

Nguyên văn: 吳江劉秀才某,授徒於元和縣蔣家,清明時,假歸掃墓,事畢,將復進館,謂妻曰:「予來日往某處訪友,然後下船到閶門,汝須早起作炊。」婦如言,雞鳴起身料理。劉鄉居,其屋背山面河,婦淅米於河,擷蔬於圃,事事齊備,天已明而夫不起。入室催促,頻呼不應,揭帳視之,見其夫橫臥牀上,頸上無頭,又無血跡。大駭,呼鄰裡來看。群疑婦有姦殺夫,鳴之官。官至檢驗,命暫收殮,拘婦拷訊,卒無實情,置婦獄中,累月不決。後鄰人上山採樵,見廢塚中有棺暴露,棺木完固,而棺蓋微啟,疑為人竊發。呼眾啟視,見屍面色如生,白毛遍體,兩手抱一人頭。審視,識為劉秀才,乃訴官驗屍。官命取首,首為屍手緊捧,數人之力,挽不能開。官命斧斲僵屍之臂,鮮血淋漓,而劉某之頭反無血矣,蓋盡為僵屍所吸也。官命焚其屍,出婦獄中,案乃結。
Phiên âm: Ngô Giang Lưu tú tài mỗ, thụ đồ ư Nguyên Hòa huyện Tưởng gia, Thanh Minh thời, giả quy tảo mộ, sự tất, tương phục tiến quán, vị thê viết: “Dư lai nhật vãng mỗ xứ phóng hữu, nhiên hậu hạ thuyền đáo Xương Môn, nhữ tu tảo khởi tác xuy”. Phụ như ngôn, kê minh khởi thân liệu lí. Lưu hương cư, kỳ ốc bối sơn diện hà, phụ tích mễ ư hà, hiệt sơ ư phố, sự sự tề bị, thiên dĩ minh nhi phu bất khởi. Nhập thất thôi xúc, tần hô bất ứng, yết trướng thị chi, kiến kỳ phu hoành ngọa sàng mộc, cảnh thượng vô đầu, hựu vô huyết tích. Đại hãi, hô lân lí lai khán. Quần nghi phụ hữu gian sát phu, minh chi quan. Quan chí kiểm nghiệm, mệnh tạm thu liễm, câu phụ khảo tấn, tốt vô thực tình, trí phụ ngục trung, lũy nguyệt bất quyết.
Hậu lân nhân thướng sơn thái tiều, kiến phế trủng trung hữu quan bộc lộ, quan mộc hoàn cố, nhi quan cái vi khải, nghi vi nhân thiết phát. Hô chúng khải thị, kiến thi diện sắc như sinh, bạch mao biến thể, lưỡng thủ bão nhất nhân đầu. Thẩm thị, thức vi Lưu tú tài, nãi tố quan nghiệm thi. Quan mệnh thủ thủ, thủ vi thi thủ khẩn phủng, sổ nhân chi lực, vãn bất năng khai. Quan mệnh phủ trác cương thi chi tí, tiên huyết lâm li, nhi Lưu mỗ chi đầu phản vô huyết hỹ, cái tận vi cương thi sở hấp dã. Quan mệnh phần kỳ thi, xuất phụ ngục trung, án nãi kết.
Dịch nghĩa: Ở Ngô Giang có một vị tú tài họ Lưu, dạy học ở huyện Nguyên Hòa cho nhà họ Tưởng, đời Minh – Thanh, xin nghỉ dạy (vài bữa) về quê tảo mộ, khi công việc hoàn tất, sắp sửa về nhà thì bèn nói với người vợ rằng: “Ta sáng mai phải đến thăm hỏi một người bạn, sau đó xuống thuyền đến Xương Môn, nàng nên dậy sớm nấu cơm (cho ta) nhé!” Người vợ làm đúng như vậy, gà gáy đã thức dậy lo liệu mọi chuyện. Nơi Lưu mỗ ở, đối diện núi đá giáp mặt sông ngòi, người vợ vo gạo ngay bến sông, hái rau trong vườn, việc nào ra việc nấy, (tuy nhiên) trời đã sáng mà chồng thì chưa dậy. (Bà vợ) bèn vào trong phòng thúc giục, hét lớn nhiều lần mà không thấy trả lời, mới vén màn lên mà xem, thấy chồng mình nằm thẳng thóm trên giường, trên cổ không có đầu, lại không còn chút vết máu. Thất kinh, bà vợ liền gào thét gọi xóm giềng tới xem. Người xung quanh nghi ngờ người vợ gian dâm giết chồng, nên báo lên quan án. Quan đến khám nghiệm, ra lệnh tạm ngưng việc liệm xác, bắt người vợ ra đình tra khảo, rốt cuộc không tra được sự thật, bèn bắt người vợ bỏ vào ngục, ngày qua tháng lại vẫn chưa quyết.
Về sau người hàng xóm lên núi đốn củi, thấy bên trong phế huyệt có một cỗ linh sàng lộ ra, cỗ quan tài làm bằng gỗ còn nguyên vẹn, nhưng nắp hòm lại mở ra he hé, nghi ngờ bị trộm quật lên. Bèn hô gọi người dân chung quanh đến mở ra xem, thấy một xác chết sắc diện như lúc còn sống, lông trắng mọc khắp người, hai tay ôm một cái đầu. Nhìn kĩ, mới biết đó là đầu của Lưu tú tài, bèn báo với quan án khám nghiệm tử thi. Quan ra lệnh lấy cái đầu đi, cái đầu bị xác chết ôm giữ cứng khít, mấy người dùng sức nhưng kéo không ra được. Quan ra lệnh dùng búa nạy cánh tay của cương thi, máu tươi tràn ra lênh láng, mà đầu của Lưu mỗ lại không còn lấy một giọt máu, có lẽ bị cương thi hút hết rồi vậy. Quan án ra lệnh đốt thây, đưa người vợ ra khỏi ngục, vụ án chấm dứt.
曹公夢 Tào Công mộng (Giấc mộng của ông Tào)
Nguyên văn: 海陽曹孝廉銓得廣西某縣,親友來賀,公欲引疾不赴,曰:「幼年曾作異夢,幾時入泮,幾時娶婚,幾時生子,中舉選粵西某縣,為穿白甲二將軍所害。細記所歷,一一皆驗,不爽毫髮。今所選缺,又恰符合,地多苗蠻,野性莫測,先幾之兆,可不趨吉而避凶哉! 」於是有言夢不足徵者,有以期年半載相機進退勸者,公不得已就道。及抵某縣,民淳吏樸,公甚安之。數年後,忽有呈開銀廠者,公為轉詳。奉上檄委公採辦,公親詣廠所,視其開挖。及礦,則見白氣二道,宛如長虹,直衝公前。公驚而僕,返館舍,至夜半竟卒,家人方悟白甲之徵。
Phiên âm: Hải Dương Tào Hiếu Liêm thuyên đắc Quảng Tây mỗ huyện, thân hữu lai hạ, công dục dẫn tật bất phó, viết: “Ấu niên tằng tác dị mộng, kỉ thời nhập phán, kỉ thời thú hôn, kỉ thời sinh tử, trung cử quyển Việt Tây mỗ huyện, vi xuyên bạch giáp nhị tướng quân sở hại. Tế kỉ sở lịch, nhất nhất giai nghiệm, bất sảng hào phát. Kim sở quyển khuyết, hựu kháp phù hợp, địa đa miêu man, dã tính mạc trắc, tiên kỷ chi triệu, bất khả xu cát nhi tị hung tai!” Ư thị hữu ngôn mộng bất túc trưng giả, hữu dĩ kì niên bán tái tương cơ tiến thoái khuyến giả, công bất đắc dĩ tựu đạo. Cập để mỗ huyện, dân thuần lại phác, công thậm an chi. Sổ niên hậu, hốt hữu trình khai ngân xưởng giả, công vi chuyển tường. Phụng thượng hịch ủy xông thái biện, công thân nghệ xưởng sở, thị kỳ khai oạt. Cập khoáng, tắc kiến bạch khí nhị đạo, uyển như trường hồng, trực xung công tiền. Công kinh nhi bộc, phản quán xá, chí dạ bán cánh tốt, gia nhân phương ngộ bạch giáp chi trưng.
Dịch nghĩa: Hải Dương có người tên Tào Hiếu Liêm làm quan trưởng của một huyện, được bằng hữu lui tới chúc mừng, Tào công lại muốn vin cớ bệnh tật mà không muốn nhậm chức, nói rằng: “Thuở nhỏ ta từng nằm mơ một giấc mộng kì dị, (trong đó có nói chuyện) lúc nào thì nhập phán, lúc nào thì kết hôn, lúc nào thì sinh con, trong mơ còn có nhắc đến chuyện nhậm chức làm quan ở một huyện phía Tây tỉnh Quảng Đông nữa, sau sẽ bị hai vị tướng quân mặc áo giáp bạc sát hại. Ngẫm kĩ từng giai đoạn, nhất nhất ứng nghiệm, không sai lấy một hào một li. Nay chức quan bị khuyết, lại vừa vặn hợp thì, (thiết tưởng) đất Quảng Tây hãy còn lạc hậu, bẩm tính hoang dã hãy còn khó dạy, điềm báo tiên cơ (hãy còn đó), có thể không vin sự lành mà lánh sự dữ hay sao!” Ngay sau đó có người nói điềm mộng không đủ căn cớ, cũng có người khuyên rằng nên xem xét cơ hội tiến thoái (mà hành động) trong chừng một năm rưỡi, Tào công bất đắc dĩ phải y theo. Tới khi đến được huyện đó, (thấy) dân thuần hậu lại chất phác, nên Tào công vô cùng an tâm. Chừng vài năm, đột nhiên có người đệ đơn về việc phát triển mỏ bạc, Tào công làm nhiệm vụ chuyển giao tỉ mỉ. Cấp trên ủy thác cho ông thực hiện, đích thân Tào công đến thăm dò mỏ xưởng, tận mắt thấy việc khai khoáng đào khoét. Đến khi mỏ quặng, thì thấy hai luồng khí trăng, uyển chuyển như cầu vồng, xông thẳng trước mặt. Tào công kinh hãi mà ngã nhào lóc cóc, quay về tệ xá, đến nửa đêm thì chết, người trong nhà mới ngộ ra cái điểm báo khi trước (về hai vị tướng quân mặc áo giáp bạc).
狼軍師 (Lang quân sư)

Nguyên văn: 有錢某者,赴市歸晚,行山麓間。突出狼數十,環而欲噬。迫甚,見道旁有積薪高丈許,急攀躋執掘?爬上避之。狼莫能登,內有數狼馳去。少焉,簇擁一獸來,儼輿卒之舁官人者,坐之當中。眾狼側耳於其口傍,若密語俯聽狀。少頃,各躍起,將薪自下抽取,枝條幾散潰矣。錢大駭,呼救。良久,適有樵夥聞聲,共喊而至,狼驚散去,而舁來之獸獨存,錢乃與各樵者諦視之。類狼非狼,圓睛短頸,長喙怒牙,後足長而軟,不能起立,聲若猿啼。錢曰:“噫!吾與汝素無仇,乃為狼軍師謀主,欲傷我耶!”獸叩頭哀嘶,若悔恨狀。乃共挾至前村酒肆中,烹而食之。
Phiên âm: Hữu tiền mỗ giả, phó thị quy vãn, hành sơn mộc gian. Đột xuất lang sổ thập, hoàn nhi dục phệ. Bách thậm, kiến đạo bàng hữu tích tân cao trượng hứa, cấp phàn tễ chấp quật? Ba thượng tị chi. Lang mạc năng đăng, nội hữu sổ lang trì khứ. Thiểu yên, thốc ủng nhất thú lai, nghiễm dư tốt chi dư quan nhân giả, tọa chi đương trung. Chúng lang trắc nhĩ ư kỳ khẩu bàng, nhược mật ngữ phủ thính trạng. Thiểu khoảnh, các dược khởi, tương tân tự hạ trừu thủ, chi điều kỉ tản hội hỹ. Tiền đại hãi, hô cứu!
Lương cửu, thích hữu tiều khỏa văn thanh, cộng hám nhi chí, lang kinh tản khứ, nhi dư lai chi thú độc tồn, tiền nãi dữ các tiều giả đế thị chi. Loại lang phi lang, viên tình đoản cảnh, trường uế nộ nha, hậu túc trường nhi nhuyễn, bất năng khởi lập, thanh nhược viên đề. Tiền viết: “Y! Ngô dữ như tố vô cừu, nãi vô lang quân sư mưu chủ, dục thương ngã da!” Thú khấu đầu ai tê, nhược hối hận trạng. Nãi cộng hiệp chí tiền thôn tứ trung, phanh nhi thực chi.
Dịch nghĩa: Có một người họ Tiền nọ, đến chợ đến tối mới trở về, đi qua giữa chân núi. Đột nhiên xuất hiện chừng vài chục con sói, bao quanh chừng muốn ăn thịt. Trong lúc nguy cấp, thấy bên đạo lộ có một đống củi cao chừng vài trượng, bèn mau chóng vin cành mà trèo lên cao, giữ lấy đống củi rồi ngoi lên ngóng nghía hầu tránh lũ sói lang. Sói không thể lên được, trong rừng lại có chừng vài chục con khác chạy tới. Ít lâu sau, đã xúm quanh thành một bầy túm tụm khiêng một con thú tới, giống như kiệu phu khênh kiệu rước quan, tọa ngay chính giữa. Lũ sói tai kề miệng xì xầm, giống như đang lắng nghe điều gì đó bí mật. Chốc lát, lũ sói nhảy vọt lên, tiến đến chồng củi, từ phía dưới rút ra từng khúc một, các càng cây còn sót lại cứ thế mà rơi rớt lăn lóc. Người họ Tiền kinh hãi tột độ, bắt đầu hô cứu.
Hồi lâu, đang lúc có vài người gánh củi nghe thấy có tiếng kêu, cùng hô hoán mà kéo đến, lũ sói kinh hãi tản mất, chỉ mỗi con khênh kiệu tới là còn ở đó, người họ Tiền mới bèn cùng với đám tiều phu xem xét kĩ càng (nó). Loài sói mà chẳng phải là sói, mắt tròn cổ ngắn, mồm dài răng quắc, sau lớp chân dài mà lại mềm, không thể đứng dậy, tiếng kêu như tiếng vượn hú. Người họ Tiền mới nói rằng: “Ôi! Ta cùng với các ngươi vốn không thù chẳng oán, cớ sao lại mưu toan dẫn lũ sói đến, muốn hại ta ư?” Con thú đó khấu đầu kêu khóc thảm thiết, tỏ vẻ hối hận. Người họ Tiền bèn cùng với đám tiều phu hợp lại đến hàng rượu trước thôn, phanh thịt nó mà ăn.
Nguyễn Thanh Lộc dịch
Nguồn dịch: http://www.my2852.com/gdwx/xs/bj/xzby/index.htm




















